《金缕曲 · 韬父见余近词,不胜感怅。宣南老友,惟君一人,言愁欲愁,再成是解》 拼音版

jīn··tāojiànjìnshènggǎnchàngxuānnánlǎoyǒuwéijūnrényánchóuchóuzàichéngshìjiě

shí

鹿chuángbiānguānliángdàodàilíngfānzhe

lóngdàishangwèiliúyǐnménqiánxièquè

zhúzhīyánjiǎo

zuòkōngpínxiāngdàonóngjiāyǒulín

fēngshìmàntuō

nánfēngyuèxūnlián

biànzhǎngānshēngshānxiǎoshànyòugèngjiāo

piējiànchāichuíàidiǎnchènhóngliúè

xiàoshǔtóngshíjiě

fēngwèijiùjīnghúnshì便biànxīnbīngcuìguǒdōufēizuó

chāngchùjiǔshìzhēnzhuó

拼音版